Thứ Sáu, ngày 16 tháng 12 năm 2011

CÁI ĐẦU VÀ LỖ ĐÍT

Cái Đầu: chào chú Lỗ Đít. Ỉa khỏe chứ?

Lỗ Đít: Ơn giời! Vưỡn bác ạ, tuy thi thoảng có táo bón, té re.

Cái Đầu: Cũng là sự thường. Như  tôi đây lắm lúc cũng đau bỏ mẹ.

Lỗ Đít: Em tưởng bác vưỡn khỏe. Bác mà nhọc chúng em cũng khổ lây.

Cái Đầu: Tại năm nay đói kém, bao thứ phải lo toan. Cứ đà này thì dính K mà chết.

Lỗ Đít: Bác cứ gở mồm. Hay để em nghĩ hộ cho bác?

Cái Đầu: Chú làm công tác xả thải thì biết đếch gì mà nghĩ?

Lỗ Đít: Tại bác không biết chứ em cũng nghĩ ngợi mông lung lắm. Tỷ như xả thế nào cho khoa học, tốt đời đẹp phân và quan trọng là...đúng chỗ.

Cái Đầu: Chú nói nghe hay. Nhưng thật ra không ổn. Ỉa thì nhằm ban sáng, định kì nó mới tốt. Đằng này cứ tắc chú mới thông, bất kể giờ giấc. Sản phẩm thải ra lúc bãi, lúc viên, chả khuôn hình định dạng. Chưa kể còn hay ỉa bậy, toa lét không vào mà lại cứ ra...Bờ Hồ.

Lỗ Đít: Oan cho em. Phân sống, phân chín là do...đầu vào. Ỉa sáng, ỉa trưa do thằng dạ dày nó làm ăn tắc trách. Nhưng việc em ỉa bậy Bờ Hồ thì đúng là có thật. Vừa mát mẻ lại bớt dậy mùi. Mới lại toa lét công cộng An-nam nó thiếu quá. Vác được bác đít đến nơi thì đã ị mất ra quần.

Cái Đầu: Ngụy biện, đổ lỗi. Chú học đâu cái thói đó đấy?

Lỗ Đít: Nào em có học đâu đâu. Tại bác chỉ đạo thế mà?

Cái Đầu: Bố láo thây! Tôi đỉnh cao, thượng tầng, sáng suốt, làm sao có thể chỉ đạo thế được. Chú nói thế khác gì bảo tôi là chú.

Lỗ Đít: Em xin lỗi bác. Nhưng nhẽ có thế thật. Chứ tự dưng em làm sao dám.

Cái Đầu: Thôi được rồi. Để tôi bảo gã bác sĩ quen nó kiểm tra lại. Ai lại làm ăn thế. Chết!

Cái Đầu: Anh xem não bộ tôi có vấn đề gì không mà thằng Lỗ Đít nó bảo tôi chỉ đạo sai lạc.

Bác Sĩ: Anh cần chụp phim hay bổ đôi để xem cho thấu đáo?

Cái Đầu: Bổ thì sao mà chụp thì sao?

Bác Sĩ: À, chụp thì chỉ thấy hiện tượng, còn bổ sẽ thấy bản chất.

Cái Đầu: Hiện tượng thì sao mà bản chất thì sao?

Bác Sĩ: À, hiện tượng là để xét bệnh, còn bản chất thì để chữa bệnh.

Cái Đầu: Liệu tôi có bệnh gì không?

Bác Sĩ: Thì đã chụp hay bổ đâu mà biết.

Cái Đầu: Thế thôi. Đầu tôi chứ có phải lỗ đít đâu mà anh thò panh cắt trĩ. Tôi về. Không khám xét gì sất.

Cái Đầu: Tôi đi khám về rồi. Bác sĩ bảo không sao. Vẫn minh mẫn, thơm tho, sạch sẽ.

Lỗ Đít: Thế hóa ra là tại em ạ.

Cái Đầu: Thì hẳn. Không nhẽ tại tôi.

Lỗ Đít: Nhưng chúng ta là một thực thể thống nhất, từ thượng tầng như bác đến hạ tầng như em. Chả có nhẽ...???

Cái Đầu: Ý chú là chúng ta chả liên quan đếch gì nhau à?

Lỗ Đít: Là bác nói đấy nhá. Có nhẽ em cũng nên đi gặp tay bác sĩ quen.

***

Lỗ Đít: Anh khám cho tôi xem thế nào mà bác Cái Đầu bảo tôi là chả chịu nghe chỉ đạo của bác í. Đại khái như ị vô tội vạ, không đúng nơi đúng lúc lại phân sống – phân chín.

Bác Sĩ: Anh muốn nội soi hay chỉ cảm quan vùng bẹn?

Lỗ Đít: Nội soi thì sao, cảm quan thì sao?

Bác Sĩ: Nội soi mới biết được gốc bệnh, còn cảm quan vùng bẹn chỉ để tìm ra triệu chứng, đại khái như trĩ ngoại hay gium kim.

Lỗ Đít: Tôi không trĩ nội, trĩ ngoại, lại càng chẳng giun kim. Thằng trực tràng em tôi trong kia bảo là vưỡn khỏe. Tôi chả bệnh tình quái gì. Lỗ đít tôi mà anh cứ chọc ngoáy, nhồi nhét, soi rọi như bác Cái Đầu là không được. Nhỡ có sao thì “ đi”...bằng nách à. Tôi về.

***

Lỗ Đít: Chào bác Cái Đầu. Em khám bác sĩ về rồi. Chả bệnh tật đếch.

Cái Đầu: Tôi cũng thế. Sao lại có thể như thế được nhỉ?

Bác Sĩ ( xuất hiện ): Đúng như hoài nghi của bác Cái Đầu và sự úp mở của bác Lỗ Đít. Cả hai bác đang sống trên một cơ thể đi mượn.

Cái Đầu & Lỗ Đít ( đồng thanh ): Là của thằng nào thế, bác sĩ?

Bác Sĩ: Của gã có tên Mác Lê xứ Tây phương. Tin buồn cho hai bác là gã chết đã từ lâu rồi.

Cái Đầu & Lỗ Đít ( lại đồng thanh ): Vậy là chúng tôi sống trên thây ma?

Bác Sĩ: Xin lỗi, tôi chỉ là...bác sĩ.


13 nhận xét:

  1. bài hay, thâm thúy, sâu sắc
    nhưng cẩn thận lại bị kiểm dịch cho mà coi
    =))

    Trả lờiXóa
  2. Làm lại giao diện đi con giai. Nhìn tối mù như âm hộ chị Dậu. Chữ thì bé thôi, trình bày 2 bên trái phải cho nó cân. Có 1 số tiện ích rất tốt cho Blogspot, vào cái phần Thiết kế mà dò.

    Trả lờiXóa
  3. @ Thanh Hải Thượng Sư Bố Nháo: Đéo biết làm. Hì hục cả ngày qua mới được này đấy. Hôm nào rảnh đỡ đần cho tí nhế.

    @ Con Vô Danh Tiểu Tốt: Bố con lợn hehe.

    Trả lờiXóa
  4. Hay lém phot văn phẹt ơi. mai mốt mày viết rốn với vú đi

    Trả lờiXóa
  5. @ Con Nặc Nô: Đang biên " Trinh rốn", đéo biết có ra lò được không. Thằng Già hú bú buồi đã hiếp cho phát rồi, sang đây thằng Gú gồ sờ lồ (n) làm cho nhát nữa thì đến trinh rốn cũng đi tong. Nhọc nhằn ra phết!

    Trả lờiXóa
  6. Đã lâu đọc bài của phọt-phẹt, thích nhiều chỗ …

    Xã hội cần éo gì trật tự và đẳng cấp. Và trong cơ thể của người ta cũng vậy, Cái đầu của con người có học được đào tạo chỉn chu thì hãy để cho những bộ não đó ở trên đầu , chứ sao xã hội lại cứ chuộng loại vô học làm tầng lớp ăn trên ngồi trốc , ruồng rẫy những bộ não học viện . Hãy tôn trọng mọi quy luật, đề cao đỉnh đầu và trí tuệ, còn ở nơi vệ sinh thì người ta muốn bộ phận dưới thấp hoàn thành công việc. Tuy vậy có thể cứ nên nhầm lẫn giữa đít và đầu, hay nhà tiêu với học viện.

    Trả lờiXóa
  7. Lò dò từ đầu trang đến cuối trang của bác, đỏ nhừ cả 2 con mắt.

    Trả lờiXóa
  8. biên cái chữ nó to to ra chút coi sư bố cô Phet này nữa ,bộ cô định cho mọi người mâng kiếng giống cô hử

    Trả lờiXóa
  9. Phẹt thâm vãi l..... Dưng mà thix.

    Trả lờiXóa
  10. Đéo biết Phẹt là Cái Đầu, Lỗ Đít hay Bác Sĩ nhể? hý hý

    Trả lờiXóa
  11. Được!!! anh Phẹt chắc phải bỏ nhiều tâm huyết không kém Văn Cao khi viết Tiến Quân Ca nhỉ.

    Trả lờiXóa
  12. Chào Phẹt Zâu
    Đọc bài lày của Phẹt, nhân tiện sang nhà mới, cho Ỉa nhờ một bãi nhé!
    Phuongzau.

    Trả lờiXóa